Tôi bỏ nghề 3 năm chỉ để vẽ lại căn nhà của chính mình

Ngày tôi chính thức nhận chìa khóa căn hộ mua bằng tiền tiết kiệm 8 năm, tôi ngồi bệt giữa sàn nhà trống, nước mắt tự nhiên rơi vì nhận ra mình dành 8 năm làm thiết kế cho các gia đình khác mà chẳng nắm được điều gì thực sự cần cho tổ ấm của mình. Là một kiến trúc sư nội thất đã 12 năm, thiết kế hơn 200 căn nhà cho nhiều người khác nhau, vậy mà chính tôi lại bó tay với ngôi nhà của mình. thiet ke noi that dep đó, tôi ngồi im đếm từng đường vân trên nền gạch và tự hỏi mình có đang đi lệch hẳn khỏi nghề hay không. Những dòng này sẽ xoay quanh câu chuyện của tôi cho những ai đang có ý định làm mới nhà cửa.

Thứ khách hàng gọi là đẹp không bao giờ là đủ


Tôi nhớ mãi một gia đình trẻ ở Cầu Giấy hồi tôi còn làm việc theo lối mòn cũ. Họ khen chê liên tục 5 bản vẽ chỉ vì không hài lòng về màu sơn. Lúc đó tôi bực lắm, cho rằng khách hàng thiếu kiến thức thẩm mỹ cơ bản. Cơ mà khi tôi bước vào căn nhà chưa có gì của mình, tôi nhận ra mình cũng chẳng khác họ là bao: tôi cứ ám ảnh tỉ lệ vàng, màu chuẩn, phong cách thời thượng nhưng chưa từng hỏi ngôi nhà đó sẽ chứa đựng những nếp sống nào. Thứ khách hàng vẫn gọi là đẹp thường là một bức ảnh trên mạng, còn điều họ cần lại nằm trong từng bữa cơm, giấc ngủ mà tôi đã bỏ qua quá lâu. Bài học đầu tiên của tôi là: đừng bao giờ mở lời bằng màu sắc, hãy hỏi về nếp sống của họ. Màu tường hoàn toàn có thể sửa lại còn nếu bố trí sai hay sự riêng tư bất ổn thì phá bỏ làm từ đầu tốn kém gấp nhiều lần cả công sức lẫn tiền bạc. Và câu chuyện #keyword# của tôi bắt đầu từ đó.

Tôi đã vứt bỏ toàn bộ bản vẽ ban đầu và ngồi im trong nhà 1 tuần


Sau cái đêm ngồi khóc giữa nhà trống, tôi quăng hết đống bản vẽ khởi đầu vào sọt rác và bắt tay vào việc mà bạn bè nghề nghiệp cho là dở hơi: ở lỳ trong căn nhà chưa có đồ đạc suốt một tuần. Ngày đầu tôi chỉ ngồi ở phòng khách nhìn ra ban công và ghi chép chính xác khung giờ nắng của mỗi phòng. Tôi nhận ra phòng ngủ chính hứng nắng gắt gao từ 2 giờ đến 5 giờ chiều, nghĩa là nếu kê giường theo kiểu mình vẫn hay vẽ thì đúng 3 giờ sáng hôm sau tôi sẽ thức giấc vì nóng. noi that tối tôi mở toàn bộ cửa sổ và lắng nghe tiếng ồn: tiếng chó sủa trong ngõ, tiếng còi xe phố lớn, tiếng nhạc ồn ào của quán bên dưới. Tôi ghi chép tất cả vào một cuốn sổ tay và nhận ra bản vẽ cũ của mình chẳng khác gì một bức tranh: đẹp trên giấy nhưng không hề tính đến nắng, gió hay tiếng ồn. Hết bảy ngày đó, tôi có một bảng số liệu rõ ràng: phòng khách có nắng sáng 7h đến 10h, bếp hứng gió đông nam, ban công chịu gió tây bắc chiều muộn. Các con số đó mới là thứ quyết định tôi đặt bếp, kê giường ra sao, chứ không phải xu hướng nội thất trên tạp chí. Một ngôi nhà đẹp thực sự phải khởi nguồn từ những dữ liệu vô hình ấy chứ không phải từ việc mua nội thất cao cấp.

Nhà đẹp bắt đầu từ những thứ vô hình như mùi thức ăn và tiếng nước chảy


Có thể bước ngoặt quan trọng nhất lại đến khi tôi tự tay thiết kế phòng bếp của nhà mình. Tôi từng quan niệm bếp chỉ cần đẹp và thật nhiều tủ, thế mà sau ba ngày nấu thử ở căn nhà của mình, tôi phát hiện ra một chuyện mà chẳng sách vở nào dạy: mùi thức ăn từ bếp bốc thẳng vào phòng ngủ nếu bếp nằm gần cửa sổ phía đông. Tôi làm thử một nồi cá kho ở ba vị trí khác nhau trong 3 ngày, và đến ngày thứ ba tôi tìm ra hướng gió mùa hè thổi vào làm mùi cá bay nguyên vào phòng ngủ. Tôi ngồi trong bếp, vừa ăn cơm vừa nghĩ rằng bao nhiêu năm vẽ bếp cho khách tôi chưa một lần đoái hoài đến mùi đồ ăn. Tiếng nước chảy cũng là một thứ tôi chỉ nhận ra khi ở nhà riêng: ban công phía tây có đường ống nước chảy róc rách mỗi khi tầng trên xả khiến tôi không thể ngủ trưa nếu kê giường gần đó. Thế nên tôi chuyển sang quan điểm: nhà bếp đẹp phải là nơi không đầu độc phòng ngủ bằng mùi thức ăn, phòng ngủ tốt là phòng ngủ không bị tiếng nước và tiếng ồn quấy rối. noi that thứ vô hình như mùi, như tiếng ấy mới chính là thứ làm nên cảm giác muốn về nhà của bạn. Nội thất xa xỉ không thể cứu một ngôi nhà xếp đặt sai hướng gió còn một vài thay đổi nhỏ về hướng bếp, chỗ cửa sổ đủ sức làm cuộc sống trong nhà dễ chịu lên trông thấy.

Giờ tôi thiết kế nhà cho khách hàng bằng cách hỏi họ về những thói quen xấu nhất


Sau khi xong xuôi căn nhà của bản thân, tôi đổi toàn bộ cách thức làm việc của mình. Tôi không còn hỏi khách thích phong cách ra sao, tôi hỏi họ về những thói quen xấu nhất. Tôi nhớ một chị khách ở Long Biên, khi tôi hỏi chuyện rằng chị có phải người hay ngủ nướng mỗi cuối tuần không, chị cười xòa: “sao anh hỏi kỹ thế”, nhưng rồi chị kể lể chuyện sáng chủ nhật nào cũng ngủ tới 10 giờ. Từ đó tôi làm phòng ngủ cho chị với rèm cản sáng 3 lớp và xoay giường về hướng không bị nắng sớm quấy, còn phòng khách thì tôi đẩy hết ánh sáng vào để bù lại. Lại một anh khách khác ở Bắc Từ Liêm thì thừa nhận mình hay vứt đồ lung tung lên ghế, không đời nào chịu cất gọn vào tủ. Tôi chẳng trách móc gì anh ta, tôi làm một chiếc ghế dài ngay cạnh cửa phòng ngủ có móc treo sẵn, để chỗ vứt đồ đó trở thành nơi cất đồ có chủ đích. Và kể từ đó nhà anh ấy lúc nào cũng sạch sẽ gọn gàng mà không cần một ai phải nhắc anh cất đồ. Thật ra là, thiết kế nhà đẹp không bắt đầu từ bản vẽ mà bắt đầu từ việc thừa nhận bạn là ai, bạn sống thế nào. Khi bạn có ý định thiết kế nhà riêng, tôi muốn gửi bạn một lời khuyên duy nhất: đừng mở điện thoại tìm mẫu nhà đẹp, hãy ngồi im trong căn nhà hiện tại của bạn một tuần và chép lại những điều khiến bạn khó chịu nhất mỗi ngày. Chắc chắn bạn sẽ giật mình khi nhận ra lời giải nằm ngay trong những bực dọc hằng ngày.